Showing posts with label Cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Cuộc sống. Show all posts

Chênh lệch

Leave a Comment
Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố.
Sau ngày tốt nghiệp phổ thông, hai người rẽ theo những quỹ tích khác biệt nhau của tuổi trẻ. Nhưng họ vẫn còn giữ mối tình đầu của nhau. Nhưng chỉ giữ mà thôi.

Read More...

Đối diện

Leave a Comment
Anh đăng nhập vào blog và viết về một điều gì đó đã qua đi một nửa, nửa còn lại vẫn vẹn nguyên giọt nước mắt có thể là chực trào. Anh đã viết về những cái hoa lệ ở một chiều thủ đô dưới con mắt của một thằng nhố nhăng và toan tính, sau bao nhiêu thời gian sống lặng lẽ trong những ván bài cầu phận. Có thể nữa, anh giả vờ biết nhiều và từng trải, luôn bắt mình đi theo một đường thẳng, không rẽ vào một trong số những đường nhỏ bụi bặm trên đại lộ dài đằng đẵng.

Read More...

Thừa

Leave a Comment
Mười nghìn, 4 nghìn, 1 nghìn, 1 nghìn, vét sạch túi đúng 16 nghìn, Vậy là còn nợ bác xe ôm tốt bụng 4 nghìn, đúng là chưa nghĩ đến  .

Lại là anh đây!

Ngày qua ngày, cuộc sống cứ cuốn anh vội vã trôi đi với những lo toan cơm áo gạo tiền, điều đó làm cho anh trở nên thực dụng và toan tính hơn. Dẫu dư sức anh biết rằng cuộc sống là phải vậy, Nhưng mà con người có ai không cần có một ý chí để sinh tồn, phải không em nhỉ.

Read More...

Đừng nghĩ

Leave a Comment
Bấy nhiêu thời gian "sống" và cố gắng, chợt thấy ra mình cũng chưa thành thật với chính bản thân mình. Có một góc nào đó đè nén những tiếng nói đầy tham vọng: được khen tặng, được yêu thương, được danh tiếng, được giàu có sung túc, được mãi bình yên… Biết mấy cho vừa mà cứ ngỡ là mình đang biết đủ, đang sống trọn vẹn với những gì mình đang có trong vòng tay.
Read More...

Bình yên nhé!

Leave a Comment
Trong một thời gian dài, anh mới lại có dịp vào blog khổ sở này và viết, để cảm thấy đỡ buồn, bớt chán, hay kiếm tìm một cảm giác khác hơn là ngồi nhăn nhó trước mấy cuốn Lab dày cộp nhưng lại suy nghĩ về bao nhiêu thứ, vẫn vậy thôi em, là tiền bạc, là các mối quan hệ, là những cái đắng cay hay nụ cười mỗi tối. Vậy là cuối cùng anh cũng đã thông suốt, là phải ngồi nghĩ lại, thực tế hơn, cố gắng hơn. lí do lâu lắm không nhắn tin hay fone cho em cũng chỉ quay đi quẩn lại là anh bận, vì công việc hay làm dự án, à uh nhỉ, anh đã xóa số em ra khỏi list danh bạ tháng trước rồi. Anh không cố ý nhắc lại những gì suốt thời gian qua anh và em đã có, đơn giản là vì trời đang mưa, và anh thì lại đang chẳng bình thường cho lắm. ùh, anh viết cho em!!!






Rồi thì anh cũng có những suy nghĩ tích cực hơn, hay là đang lớn lên, dĩ nhiên con người thì ai chẳng lớn lên, chỉ là nhanh hoặc chậm thôi. Sống thôi mà cũng phức tạp vô cùng, Hờ hờ bất chợt nhìn lại hiện tại, ở một nơi mà anh hiểu mình phải cố gắng "bon" và "chen" ghê lắm, Chưa kể thỉnh thoảng lại bị chổng vó vì những biến tấu đời thường không thể tưởng tượng được. là những lúc em giận hờn,  trách móc vì anh sẵn sàng đi đàn đúm với bạn bè thay vì đi chơi.



Ah, anh quên chưa kể em nghe về thời gian vừa rồi, Càng ngày anh càng thấy mình có dấu hiệu "điên". Anh cần những gì??? đấy là sự cố gắng và nỗ lực, là việc vừa làm thêm vừa nghiêm túc nghiên cứu, nhưng trong những lúc anh đang đi đúng hướng, đúng guồng quay mà mọi người xung quanh đã cố gắng giúp đỡ thì anh lại có một chút gì đó bi quan, chẳng phải là thứ gì đó xa xỉ trong cuộc sống thường ngày anh gặp phải, là tiền bạc, là những lời nịnh hót hay tiếng cười giả tạo, Anh muốn tự mình dứt ra khỏi cuộc sống ảo nơi có cái Nick luôn đặt trong trạng thái "Luôn luôn Online, lâu lâu mới Chat" của anh trong friend list của bạn bè, nơi có những chủ đề bàn luận sôi nổi về vụ hack do một anh chàng nào đó muốn khoe mẽ, và hơn hết, anh muốn anh tỉnh ngộ để biết rằng mình cần có rất nhiều việc phải làm hơn là ngồi viết những dòng này, nhưng thực sự không viết thì anh cũng chẳng biết làm gì.



Nếu được chọn lại, anh vẫn sẽ chọn cái Computer hơn là những điều mà em đang cố gắng vẽ ra. Đó cũng có thể là vì anh không đẹp trai, không có điều kiện tốt, nên hơn hết là ở nhà và chung thủy với nó, Em đừng bao giờ trách anh "quá đáng vì đã nghĩ em như thế" rồi tỏ vẻ giận dỗi, nhưng anh hiểu những điều đó, từ những ánh mắt, cái thở dài hay những mess của anh gửi cho em không có câu trả lời, hoặc là có nhưng đầy gượng ép, Em khác quá, càng ngày càng đi xa với những gì mà anh gặp, và anh tôn trọng suy nghĩ của mỗi người, của Em.



Gục đầu lên bàn phím dù anh không thấy mệt mỏi, nhưng ở một căn hẻm nhỏ giữa Hà Nội xô bồ, anh thấy mình cần nhìn lại năm tháng qua, sống, cho và nhận, bất chợt anh muốn bắt chuyến xe đêm nay để sáng ngày mai được ăn cơm cùng Bố mẹ và đứa em. Để được thấy các em anh trưởng thành hay tối đến cả nhà đoàn tụ nghe anh kể chuyện cuộc sống nơi đất khách, những dự định cho tương lai, những con người anh gặp và quý mến.



Thực tế cuộc sống dạy cho anh biết lì lợm và chai sạn đúng lúc trước hoàn cảnh. Mỗi bước đi của anh đều nhìn trước ngó sau, và em biết đấy, sự cô đơn dạy cho anh cứng rắn với chính mình, không còn lăng nhăng chém gió mỗi tối và thay vào đó là sự nghiêm túc và lạnh lùng vốn có. Anh đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là niềm tin và đâu là tình thương, nhưng cái anh thất vọng nhất là anh vẫn chưa cố gắng hết sức mình, là bao nhiêu thứ phải lo toan mà mình lại thờ ơ như thế. Anh hứa sẽ cố gắng, cố gắng, em cũng thế, cuộc sống mới tất nhiên sẽ cho em nhiều niềm vui, chúc em luôn giữ mãi những niềm vui ấy :)



Anh có trăm ngàn lý do để biện minh cho mỗi tối ngủ muộn, cho những hôm say khướt trở về phòng, cho những đoạn code sai. Nhưng chỉ có một lý do để lý giải cho hiện tại, đó là gia đình, Suốt cuộc sống như thế, cứ một hai tháng anh lại chạy về quê, lại xắn quần lội nước, lại dặn dò đứa em, lại xa nhà, lại lớn hơn một chút....
Read More...

Xin lỗi em...

Leave a Comment
...Anh lại buồn, và cái lời hứa với em dường như lúc này nó khác thực tế đi một chút, đấy là sự vô tâm kèm theo cái ích kỷ!

...Ừh đúng! Anh không phải là một tấm gương mẫu mực như em thường nghĩ, ừh thì có lẽ là thế...

...Anh là một con người bình thường....

...Anh không thể như "chàng hoàng tử" trong chuyện cổ tích, có thể cưỡi ngựa trắng đến đón em trong một chiều gió xanh nhè nhẹ, khung cảnh lãng mạn và tình tứ.

...Anh chỉ có thể thi thoảng cùng em đi chơi dưới cái khói bụi của thành phố lúc chiều tà hoặc là một buổi tối mát mẻ cộng với cái dồn dập của dòng đời...
bên em thời gian lặng lẽ trôi và anh cảm nhận được sự bình yên đã lâu rồi anh đánh mất.

...Và...

...Anh không thể nhắn tin hằng sáng sớm đúng giờ kèm theo một lời chúc "Buổi sáng bình yên" đến người anh yêu.

Highslide JS

...Anh chỉ có thể reply 1 tin nhắn của em trong inbox bằng một nửa suy nghĩ khi nửa kia đang tranh thủ review lại syslogs.

...Anh không thể như nhà văn, biết viết và hứa hẹn những lời yêu thương có cánh làm xúc động lòng người, phải cố gắng lắm anh mới có thể nói rằng: "Anh nhớ em".

...Buồn quá...!!!

...Anh chỉ có thể vụng về tặng em những dòng status yêu thương, những lời dặn dò ân cần, hoặc có thể nữa là những nụ cười thật vô tư.

...Anh không đẹp trai cũng chẳng giàu có hay tài giỏi như anh chàng nào đấy trong tiểu thuyết, dám hi sinh trái tim mình vì người yêu...

...là bởi vì anh bình thường nên tình yêu của anh cũng giản đơn, có thể chỉ là một tin nhắn hay đôi ba dòng blog đủ để nhớ...

...Cơn gió nào đó thổi qua đây làm tâm hồn anh lạnh buốt...
...Là bởi vì những ngày này anh không dám đối diện với nhiều vấn đề, là bởi vì những lần anh thấy mình thật có lỗi với em

...Tâm trạng của anh bây giờ...

...Rối bời... ngổn ngang... rỗng tuếch...

...Anh chấp nhận là kẻ xấu xa nhất...

...Anh cảm thấy sợ vì mất lòng tin quá nhiều...

...Nếu cho anh được nói 3 từ mà anh muốn nói với em nhất, có lẽ không phải là "Anh yêu em" bởi vì tình yêu thì rộng dài và vô bờ bến, anh muốn mình sẽ trưởng thành hơn sau những sóng gió đó và đấy là chuyện của tương lai em nhỉ, có lẽ bây giờ anh sẽ nói: "Anh xin lỗi".
Read More...